MƯỜNG MÁN

LÓC CÓC NGỰA THỒ…

ngựa về lững thững qua truông mộng

hỏi lòng thung nguội lửa bao giờ

một đóa sương hoa sầu mấy độ

mà mắt thiếu phụ bỗng là mưa

 

quay quắt sương choàng vai tháp nhọn

trăng về níu vuột  thác rừng mơ

rưng rưng ngực chạm bờ hư ảo

rụng tiếng chuông ngân rợn đáy hồ

 

ta về đo lại trăm con dốc

phủi bụi thời gian góc quán xưa

mới hay sương khói nghìn năm ấy

đã xóa trong nhau bến lẫn bờ

 

lóc cóc ngựa thồ trăng qua núi

lóc cóc ta thồ núi vào thơ

núi che chẳng thấy em đâu nữa

ai thồ Đà Lạt phố vào mưa?

M.M.