T R U Y Ệ N N G Ắ N

 

MƯỜNG MÁN

CHIÊM BAO

 

-Thật tình chị muốn gì ở tôi, cái thằng tật nguyền lang thang đầu đường xó chợ này?-Anh nói như ca cải lương í ! Tới lúc này vẫn chưa yên tâm sao?-Đầu óc tôi như mít đặc, khó mà hiểu nổi.-Anh thấy tôi có xấu xí lắm không?-Không dám, chị rất đẹp, rất sang trọng.

Nàng khẽ vung tay hất ngược mái tóc nặng trĩu bóng đêm, đẫm ngát mùi nước hoa ra sau, ngước mặt lên vừa nghiêm trang vừa buồn hiu. Ánh đèn đường lọt qua vòm cây, lọc qua màn mưa, lọc qua cửa kính xe Nissan màu xanh thẫm dọi vào thứ ánh sáng nhập nhoạng mờ ảo.-Thử đoán xem tôi là ai?-Hình như chị là… Việt kiều? -Đơn giản, tôi là một người đàn bà đang không vui, lái xe long rong qua phố cho đỡ buồn, tình cờ gặp rồi mời, đúng là mời chứ không phải bắt cóc đâu nhé, một người xa lạ lên xe, dừng lại ở nơi vắng vẻ thế này mà chưa rõ mình muốn gì. Anh cho là khác thường? Không, bình thường thôi. Nếu chẳng hài lòng, tôi đưa anh quay lại chỗ anh trú mưa lúc nãy nhé?-Lạ thật, sao lại có chuyện lạ lùng thế này?- Đổng lẩm bẩm thật khẽ, nàng cơ hồ không nghe thấy, thấp giọng:-Thật ra anh cũng không hoàn toàn xa lạ với tôi đâu. Để nhớ coi, tôi biết anh từ hôm đi chợ hoa tết năm ngoái, thoáng thấy rồi chả hiểu có cái gì ở anh cứ ám ảnh tôi. Sau này có vài lần chợt gặp, tôi để mắt đến anh nhưng anh đâu hay. Rất có thể anh không tin, lúc nãy thoạt thấy anh co ro dưới mái hiên nọ hình như có mãnh lực kì bí nào đó trong tôi buộc tôi phải dừng xe lại.-Chắc chị chỉ đùa cho vui? Người ngợm tật nguyền như tôi có gì đáng để người ta để mắt đến, chị không định giễu cợt chứ?-Đừng quá mặc cảm, anh có gương mặt khá đẹp trai, thánh thiện nữa, có lai Âu không mà trông anh giống Chúa Giêsu quá thế?- Ắng lặng một lát, nàng khẽ nghiêng đầu nũng nịu:- Bỏ cái tiếng chị đáng ghét đi anh bạn, hỏi thật nhé, anh đã gần gũi phụ nữ bao giờ chưa?-Chưa ạ, loại hèn mọn như tôi…- Đổng buột miệng rồi ngắc ngứ bỏ lửng, lảng tránh đôi mắt thẫm đen tựa hai vệt mực tàu lấp lánh ánh huyễn hoặc.-Vậy là anh còn… tân hở?

Bật tiếng cười ranh mãnh, nàng nhấc cánh tay mũm mĩm nãy giờ gác trên tay lái quàng qua vai Đổng khiến hắn gần như chết sững.

Đại khái thế. Đó là câu chuyện khó tin không biết bao lần Đổng vũ sư đã nhắc kể với tôi những lúc cùng nhau cưa đôi vài ba ly rượu. Câu chuyện tôi từng cười cợt đặt cho nó cái tên mang hơi hướm cải lương là “chuyện tình đêm mưa” ấy chẳng biết Đổng có ba hoa với ai khác không, hắn một mực đoan quyết chỉ tâm sự với mỗi mình tôi thôi.

***

Dọc con đường ngắn kề bên hông chợ, nơi có cái sạp báo khiêm tốn của tôi nằm lọt thỏm giữa nhiều tiệm đồng hồ khang trang – thường gọi là phố đồng hồ – hầu hết mọi người đều quen biết Đổng vũ sư. Ban đầu sơ, riết quen thân vì tôi thường dễ dãi để hắn đọc báo cọp thoải mái, sẵn sàng chia xẻ cùng hắn những mẩu tâm sự vụn. Chưa bao giờ Đổng nói về lai lịch quá khứ của mình, hiện tại hắn là kẻ tứ cố vô thân, suốt ngày sống ngoài phố, đêm về ngủ đậu ở chỗ ông cai trường cấp ba, người mỗi lần nhắc, Đổng gọi một cách thân mật là anh Tư kết nghĩa.

Ê, vũ sư! Ở đây người ta quen kêu gọn lỏn vậy, có người quên mất tên cúng cơm của hắn. Vốn vui tính và tốt bụng, Đổng thường vui vẻ làm các việc vặt vãnh giúp những quán hàng dọc phố vào những lúc xấp vé số trên tay đã vơi. Kẻ xấu lợi dụng, hắn cự nự qua loa rồi không hề để bụng thù dai hoặc buồn lâu, người tử tế giúp xong trả tiền công, hắn lắc đầu, chỉ nhận ly cà phê, vài điếu thuốc lẻ, khoái tham gia các trò chơi vớ vẩn của bọn trẻ con bụi đời trên hè phố, dù không ít đứa trong bọn chúng xấc láo gọi hắn bằng “thằng”. Có phải vì thế mà mỗi lúc vắng bóng Đổng ngang qua chừng vài ngày người ta cảm thấy thiếu, nhớ hắn?

Mỗi ngày Đổng đảo qua phố đồng hồ hai vòng, vào lúc sáng sớm và chiều tối. Khó có ai bắt chước được dáng đi của hắn, chân phải bình thường và chân trái cong gập hình chữ V, mỗi lúc bước đi Đổng phải vặn hông, ngoáy mông, nghiêng lệch cả vai, vung vẫy hai tay để giữ thăng bằng như thể vừa đi vừa múa, với xấp vé số cầm tay và chiếc xắc nhỏ cũ sờn mang trên vai. Có lẽ để bù vào sự tật nguyền trớ trêu của chân trái, tạo hóa đã cho hắn một khuôn mặt rất đàn ông, khá đẹp trai, một hình vóc chắc khỏe. Có lẽ do dáng đi khác thường, một kẻ ác khẩu vô danh nào đó đã buột miệng đặt cho Đổng cái tên châm chọc mua vui hơn là mỉa mai: vũ sư, thoạt tiên chỉ đùa, truyền miệng nhau mãi thành tên! Ban đầu hẳn Đổng cảm thấy khó chịu rồi đành chấp nhận, nghe gọi không thể không ngoảnh mặt nở nụ cười xởi lởi mời chào mua vé số.

Khó kiếm ra người có dáng đi giống hắn đã đành, trong đội ngũ bán vé số rong đông đảo ở thành phố này càng khó có người tươm tất, lịch sự như Đổng.Tóc để dài xõa vai, râu quai nón rậm rì nom chẳng luộm thuộm mà khá nghệ sĩ, quần áo tuy cũ nhưng sạch sẽ, áo luôn bỏ vào quần, chân không lê dép, “diện” giày vải hẳn hoi. Cách ăn mặc có vẻ khập khiễng với nghề nghiệp khiến không ít người dè bỉu xỏ xiên, Đổng cứ phớt tỉnh. Riêng tôi rất chịu hắn điểm này, thà nghèo nhưng ăn mặc lich sự vẫn dễ nhìn hơn lắm ông cắp cặp da bước ra từ xe du lich đời mới mà ăn vận lôi thôi lếch thếch câng câng ra vẻ ta đây bình dân trông chả giống con giáp nào.

Ngoài hai nét đặc trưng trên, anh bạn của tôi còn lắm cái “thú vị” khác. Trong chiếc xắc cũ mang bên vai ngoài cuốn tập vở ghi kết quả xổ số các tỉnh cho khách dò còn có một cuốn sổ bìa cứng. Thỉnh thoảng ghé sạp báo vào những lúc ế ẩm, hoặc đã bán hết những “tấm may mắn” cho mọi người, không có ai nhờ vả việc vặt lại thấy hắn lật sổ ra ghi ghi chép chép. Tôi tò mò:-Ghi cái gì thế?-Chuyện vui cười, lâu lâu giở ra đọc cười một mình cũng thú lắm.

Không chỉ các chuyện cười lụn vụn trên các đặc san, phụ trương… Đổng còn sưu tầm cả những mẩu tiếu lâm người ta không thể đăng báo cho công chúng đọc, chỉ truyền qua miệng, những truyện cười mặn, tục, những chuyện giễu thời sự, thế sự. Chưa hết, một buổi chiều ngồi nhâm nhi mấy ly rượu thuốc sau quầy báo với tôi, Đổng cao hứng lục sổ ra khoe:-Ông có nghĩ tôi viết cả nhật ký trong này không?-Thật sao? – Tôi giả bộ xoe tròn mắt cường điệu sự ngạc nhiên kinh khủng – Nào, đưa coi!-Đùa thôi, chỉ mấy chuyện vặt.

Tôi đọc lướt qua vài trang. Với những dòng chữ to như gà mái, chừng mươi dòng đã choáng hết trang giấy, nắn nón và rất đúng chính tả, đại thể Đổng ghi:

Tháng 3 – Phấn đấu dành dụm mua cái cassette cũ. Cầm tay, vuốt tóc nhỏ L. một ngàn. Mua bộ đồ chợ trời mười lăm ngàn. Hôn nhỏ M. năm ngàn. Tháng 5 – Bỏ lén vào tủ thuốc của nhỏ K. sau khi nó cho sờ ngực thỏi son Thái hai ngàn rưỡi. Cúng vào thùng Phước sương của chùa KQ hai ngàn. Vân vân và vân vân. Tôi gấp sổ lại, cười:-Bộ mày chi mấy khoảng tào lao cho nhỏ này nhỏ nọ thật sao?-Thật! – Đổng cười tủm tỉm. – Cái hạng như tôi đâu dám mơ cao, lâu lâu chỉ đùa chọc mấy con nhỏ bán thuốc lá hay đồng nghiệp vé số.-Các cô đòi tiền à?-Chậc, chỉ văn nghệ chút đỉnh, các em không đòi hỏi nhưng tôi muốn chơi đẹp, sòng phẳng, lịch sự với các em.-Ngoài cái chân cà khổ mày trông không đến nỗi nào sao mặc cảm quá vậy?

Tôi bất bình. Đổng ngồi đực mặt khó tả buồn hay ngượng.-Trong sổ chả thấy mày ghi cái khoản kia, bộ mày chưa dám đến ổ nhện lần nào hả? Ngoài ba mươi rồi còn gì?

Đổng uống cạn ly rượu, cười xuề xòa rồi lảng sang chuyện khác. Sau lần ấy hắn không bao giờ lôi cuốn sổ ra khỏi xắc nữa và, chẳng biết hắn có ghi lại “chuyện tình đêm mưa” trong ấy không? Hôm nghe Đổng kể với vẻ mặt nghiêm trọng và giọng đầy ứ cảm xúc, tôi đã kêu lên:-Thôi cha, đọc báo cọp, coi phim vidéo cho lắm vào rồi tưởng tượng hão, làm gì có chuyện thần thoại ấy? Bên Tây có khi còn không có huống hồ là ở đây! – Đoạn đổi giọng bông phèng:-Kết cục thế nào? Cuối cùng mày đã được cô nàng “cắt chỉ” cho hả?-Tuyệt lắm! – Đổng xoa hai bàn tay xuýt xoa.- Phải nói là… rất tuyệt, ông không tin cũng mặc.

Và, từ ấy cũng với những bộ cánh cũ nhưng nom Đổng có vẻ chải chuốt hơn, đoi khi bất chợt hắn bỗng mủm mỉm cười đoạn ngây mặt buồn xo. Từ ấy trong những cuộc nhậu tay đôi do tôi mời hoặc hắn làm chủ xị ở ngay sau quầy báo hoặc cái quán cóc bên kia đường Đổng lại nhắc kể, với vẻ mặt và giọng nói y như lần đầu, thêm chút tiếc rẻ:-Hôm đó lú thần hồn nát thần tính hay sao ấy, ngu quá, không để ý số xe của cô nàng. Ở thành phố này thiếu gì xe Nissan màu cánh dán, hễ thấy chiếc nào màu ấy là cứ lõ mắt trông. Nói có thể ông cười cho thúi mũi, hơn cả năm nay thỉnh thoảng tôi lại đến đứng dưới mái hiên trú mưa đêm hôm ấy cầu may, chờ đợi. Dịp may ngàn năm một thuở dễ gì gặp lại lần thứ hai, biết vậy mà vẫn… Có điên không chứ?-Điên! Thế mày tối ngày đi rong khắp phố không gặp lại cô nàng lần nào sao?-Đêm ấy bóng tối nhập nhoạng trong xe, và hạnh phúc ngập lụt làm mờ cả mắt vậy làm sao nhớ nổi. Thấy bà nào có dáng quý phái sang trọng cũng nhìn, cứ ngờ ngợ nhưng hình như không phải nàng, chẳng có ai giống nàng…

Thấy tròng mắt anh bạn như có khói ám, cái nhìn gửi lên trời xa vắng, ngại sắp hóa dại, tôi kéo vội hắn ta xuống mặt đất, nạt ngang:-Đủ rồi, khéo mơ chuyện chiêm bao, lo đi bán vé số kiếm cơm tọng vô họng đi cha nội!

Nói thế nhưng đôi khi thoáng nhớ câu chuyện vớ vẩn ấy, tôi chợt bắt gặp mình nghĩ ngợi mông lung. Rằng, trong cái thế giới nhập nhằng thiện ác, không hề thiếu bi và thừa hài, lắm hồ ly tinh, yêu quái đội lốt người này chuyện gì mà không có thể xảy ra. Trong cả triệu cháu chắt chút chít của bà Eve chí ít cũng có vài người đàn bà tâm tính bốc đồng hoặc lãng mạn kiểu kì cục như thế. Để tìm cảm giác lạ? Để thay đổi không khí quen thuộc cạnh ông chồng đã cũ nhàm, bất lực? Để hạ cố ban chút hạnh phúc thừa cho kẻ bất hạnh? Để bứt phá vòng kiềm tỏa của thành lũy cô đơn có thực hay chỉ thuần do tưởng tượng?…Nghĩ lan man nhưng rồi mỗi lúc thoạt nhìn ra đường thấy cái dáng đi như múa tội nghiệp của Đổng vũ sư, của kẻ khốn cùng mang gương mặt hao hao Chúa Cứu thế tôi lại lắc đầu, yên chí chuyện đó chỉ do Đổng chiêm bao, tưởng tượng, phịa, để thêm chút màu tươi vào mảng sống không mấy sáng sủa của hắn.

***

Cách đây vài tuần, sau ba ngày về quê tận vùng sâu tiếp gia đình di tản, chống chỏi với lũ lụt, tôi quay về phố. Vừa bước vào cửa, vợ tôi nheo mắt hỏi:-Anh hay tin gì chưa? Đổng vũ sư… chết rồi!-Bao giờ? – Tôi bửng lửng, thoáng bủn rủn hai khớp gối. – Bệnh hay bị gì thế? -Bị đâm chết vì chặn bắt một tên cướp ở tiệm đồng hồ Tín Nghĩa tối hôm kia. Cả phố ai cũng thương nên xúm vào lo, em đã đóng góp năm chục ngàn và đi đưa đám sáng hôm qua.

Thoáng chốc, hình ảnh anh bạn tật nguyền, hiền lành, dầu dãi nắng mưa hiển hiện trong trí, nghe mắt cay cay tôi vội quay ngoắt đi. Chiều hôm ấy tôi mua ít hương hoa tìm đến khu nghĩa trang Phật giáo nằm ngoài ngoại ô.

Vào cổng, tôi ngỡ ngàng thấy chiếc Nissan màu cánh dán đậu tấp bên lề. Dắt bộ chiếc cub theo lối mòn rẽ qua phía trái theo đúng lời dặn của vợ, đoạn tôi dừng sững lại. Anh bạn tôi đã từng chiêm bao, đã mang theo “chuyện tình đêm mưa” xuống sâu dưới lòng đất, giờ đến lượt tôi chiêm bao?

Dẫu không tin lắm vào mắt mình, tôi vẫn thấy một người đàn bà xinh đẹp vận áo dài đen đang cúi gập người âu yếm cầm đôi bàn tay bé bỏng, bụ bẫm của một bé gái chắp lại, thì thầm nói gì đó, hẳn là dạy cô bé lạy? Trên nấm đất mới, trên mái nhà vĩnh cửu quạnh hiu của anh bạn tôi có một lẵng hoa lan tươi ngời sắc tím, và nén nhang lặng lẽ tỏa khói.Gió từ sông Hậu thổi vào lộng ngợp nghĩa trang không dưng mà trở lạnh.

MM.

IMG_20170618_0001

Tranh: Mường Mán.